Các Piranha được biết đến với tên gọi là cá răng cưa hoặc có tên gọi khác là cá cọp và đây là một loài cá sống ở môi trường nước ngọt, thường sinh sống chủ yếu ở các con sông hay đầm nước và nó có nguồn gốc từ miền Tây Nam Brasil. Loài cá này được biết
Cô hớn hở cầm đũa lên ăn một miếng. Một miếng này thật khiến cô cảm động chết đi được. Lúc trước ở Ngự Viên, cô còn hăng hái háo hức, kiên trì muốn vào bếp thể hiện tài năng, tự cho rằng mình nấu mì cực kỳ ngon, nhất định sẽ khiến Mặc Cảnh Thâm cảm
Cậu trấn định làm rõ cảm xúc của chính mình, sau đó mở miệng: "Vừa rồi cậu thanh toán bao nhiêu tiền, tôi chuyển lại cho cậu.". Diệp Hành vi diệu mà nhìn cậu. Đường Minh Hề hợp tình hợp lý nói: "Tôi không thích thiếu nhân tình của người khác, nhanh lên nói xem bao
Ủa đây là thái độ trả lời khách. A Tuấn Anh, ban đầu đã dặn lẩu ít cay, hai anh bàn giao nhau như thế nào không biết, mà về là lẩu cay thành ra bỏ nguyên ly lẩu. Thật sự là không muốn làm khó dễ nhưng thử 1 người bị đau bao tử mà ăn cay v s ăn.
Từ đó trở đi, Bạch Long ngốc như cá gặp nước. Ngày nào đó, Bạch Long ngốc nhìn thấy mình dài ra thêm một cái đuôi thì trợn tròn mắt, lấy tay chọc chọc, ngẩng đầu tội nghiệp nhìn vị hoàng đế nào đó: "Cái đuôi? Có thể ăn không?". Một vị hoàng đế nào đó
PNO - Câu hỏi này khi "quăng" lên mạng, lập tức nhận rất nhiều chia sẻ đồng cảm của các bà vợ. Không ít ông chồng ra đường bị bắt nạt, về nhà trút lên vợ cho đã giận. Mua dây cột chồng. Dùng chiêu để chồng không ghen tuông, tự ái. Bí quyết không nổi điên với
IuMVLB4. Long Bạch Bạch ở Dưỡng Tâm điện của Chu Kì Nghiêu nghỉ ngơi một đêm, khi hắn đang ngủ không biết trời trăng mây gió gì, cả hai hậu cung nam nữ của Đại Chu lại bị làm cho sóng to gió lớn, ai mà chẳng biết ba tháng trước hậu cung của tân đế đã đầy tràn, nhưng lúc trước vẫn không cho gọi người thị là bởi vì không có vị cung phi nào thị tẩm, tất cả mọi người đều giống nhau, đều sống an nhàn không có chuyện nhưng tân đế đột nhiên lật bài tử, thể mà lại chọn một ngốc tử, hơn nữa đó lại chính là Vân phi khiến cho hậu cung càng kinh vị của hoàng thượng như thế nào? Lần đầu tiên chọn người, lại chọn một ngốc tử?Sau khi hỏi thăm xong mới biết được rằng ngốc tử này là cố ý “tình cờ” gặp hoàng thượng ở bên đường, đều tức giận nghiến răng nghiến lợi thực đê tiện, thế mà lại giả ngu? Sớm biết hoàng thượng sẽ chịu như vậy thì các nàng đã sợ hãi sự tàn bạo của tân đế, nên các nàng cũng không dám là lúc trước tân đế đăng cơ từng lấy một chắn ngàn, màu chảy thành sông, điều này càng khiến cho các nàng tưởng tượng đó là một người đàn ông có cơ bắp khủng dù phụ thân của các nàng đều nói, bộ dạng tân đế tuấn mĩ các nàng cũng không tin, cảm thấy phụ thân là cố ý muốn điểm tô cho hoàng thượng, không dám nói nửa tử không đúng về hoàng sau khi vào cung ba tháng nhìn thấy nhiều hậu phi như vậy, không chỉ có nữ mà ngay cả nam cũng có, mọi người đều nóng lòng chờ đợi, chỉ còn chờ lọt vào mắt xanh của hoàng thượng để một bước bay lên cành cao. Tâm tình của các nàng cũng không thay đổi, hoàng thượng xấu thì cứ xấu đi, tốt xấu gì hiện giờ cũng phải đi lên để tạo chút quyền lực cho gia tộc mình, mọi người vào đây ai cũng nghĩ như thông suốt là một chuyện, nhưng hoàng thượng vẫn không cho cơ hội, các nàng đều đang đợi, kết quả lại để cho một ngốc tử chiếm hậu phi đều nhớ rõ ngày hôm sau đi thỉnh an thái hậu mới gặp được Vân phi quốc sắc thiên hương kia, nhưng sau đó nhìn thấy bộ dạng của đối phương khờ khờ ngốc ngốc liền thả lỏng, hơn nữa thái hậu ghét bỏ vì chọn sai nên đem người sắp xếp ở một cung vắng vẻ, các nàng càng yên tâm rằng hoàng thượng đồng ý cho cả nam và nữ đều tiến cung, nhưng là một người nam nhân, bộ dạng cho dù đẹp thì có thể làm gì? Cũng không thể gây ra sóng gió gì?Kết quả Vân phi thế mà giả ngốc, nếu không vì sao có thể đúng dịp gặp được hoàng thượng? còn vừa vặn được hoàng thượng coi trọng lưu lại thị tẩm? Vân phi này thật quá âm hiểm, thế mà dám giả ngốc để các nàng buông lỏng cảnh giác!Nữ phi bên này nghĩ như vậy, mà bên nam cung toàn là con vợ lẽ không được sủng ái, ban đầu cũng không có hy vọng gì, nhưng nghe nói hoàng thượng thật sự sủng hạnh một nam tử, tất cả đều ngã ngửa, đồng thời cũng cảm thấy cơ hội đã mặc kệ hai cung hậu phi nghĩ như thế nào, Long Bạch Bạch ngủ rất thoải mái, loại thoải mái này không giống với trong cung điện của mình, hắn cũng không biết vì sao, cứ cảm thấy ở bên cạnh người tốt trong lòng sẽ rất yên ổn, giống như trên người đối phương có thứ gì hấp dẫn hắn, đi tới gần liền cảm thấy cả người giống như đắm chìm trong ánh nắng, ấm áp dạt dào, lúc trước vẫn cảm thấy cả người không khỏe nháy mắt liền biến mất hoàn này Long Bạch Bạch thoải mái, Chu Kì Nghiêu bị hắn túm long bào thì một đêm không nhìn khuôn mặt Long Bạch Bạch cả một đêm, biết rõ đây chỉ là nhìn và nghĩ về người khác, nhưng hôm nay thấy được, hắn mới phát hiện mình căn bản không quên những ngày bị ức hiếp trong quá khứ, không quên bộ dáng thiếu niên kia như tiên nhân xuất hiện cứu vớt hắn, thậm chí giọng điệu và tướng mạo của đối phương đều khắc sâu trong đầu hắn, nhưng khi nhìn qua ngốc tử trước mặt này thì ấn tượng càng thêm mạnh tiếc….. rốt cuộc không phải năm như vậy hắn vẫn một mực tìm, vài năm nay mới hiểu được rốt cục không tìm được, hắn biết rõ nên từ bỏ, nhưng mà vẫn không cam đã gần tới giờ lâm triều, Chu Kì Nghiêu mới thu hồi tầm mắt, nhìn màu vàng tươi trên long sàng, nhắm mắt lại hồi lâu, khi mở mắt ra lại trở thành một vị hoàng đế lạnh lùng vô tình, không phải hắn, rốt cuộc vẫn là không hôm qua hắn bởi vì khuôn mặt này nên mới mềm lòng, nên khôi phục quỹ đạo như bình thường đầu Chu Kì Nghiêu nghĩ ngốc tử này sẽ ngủ tới khi mặt trời lên cao, nhưng hắn vừa đem ống tay áo mình kéo về, kết quả trước khi Tô Toàn đi vào hầu hạ tiểu ngốc tử này đã mơ màng mở mắt ra, ngồi dậy, động tác rất trôi chảy không hề giống muốn ngủ áo ngủ lộn xộn, kéo ra một tảng lớn, lộ ra nửa bả vai, muốn vượt qua hắn để xuống Kì Nghiêu nhíu chặt chân mày, đem người kéo trở về, mặt bình tĩnh không hề lên tháng qua mặt trời vừa mọc Long Bạch Bạch đều bị ma ma lôi dậy, ma ma bắt hắn trước hừng đông phải dậy làm việc, nếu không sẽ không có cơm ăn, còn bị đánh, hắn sợ bị đánh, cũng rất nghe thật ma ma đánh không lại hắn, nhưng cả nhà ân nhân khi đưa hắn đi đã dặn hắn phải nghe lời ma ma, ân nhân cứu hắn, lúc trước hắn đều nghe lời cả nhà ân nhân, vì thế hắn liền ngoan ngoãn nghe mơ ngủ còn tưởng rằng nơi này là Phi Vân Bạch Bạch bị kéo về quay đầu liền nhìn thấy Chu Kì Nghiêu, ánh mắt liền sáng lên “A, là ngươi!” người tốt…. đi theo người tốt sẽ có thịt ăn!Thì ra….. không phải nằm Kì Nghiêu nhìn thấy ngốc tử này nhận ra mình vẻ mặt mới tốt hơn một chút, “quần áo, mặc.” cứ như vậy mà đi ra ngoài, còn ra thể thống gì?Có thể tưởng tượng đối phương là người khờ, ma ma kia còn ức hiếp hắn, xem ra cũng không phải là thiệt lòng dạy Bạch Bạch mờ mịt cúi đầu, nhìn thấy vạt áo của mình mở rộng, tùy ý kéo kéo, lại ngây ngốc cười, chờ chỉ thỉ tiếp ràng vẻ mặt của ngốc tử này rất ngốc, nhìn lúc nào cũng như vậy, nhưng Chu Kì Nghiêu liếc mắt một cái liền nhìn ra ngốc tử này đang nghĩ cái gì, đây là đang chờ được ăn đi?Chu Kì Nghiêu hờ hững đứng dậy, gọi Tô Toàn tiến vào, đoàn người nối đuôi nhau mà vào, đầu cũng không dám Chu Kì Nghiêu mặc long bào xong xuôi chuẩn bị vào triều sớm, quay đầu liền nhìn thấy tiểu ngốc tử đang cúi đầu thất vọng đứng ở đó, lén lén nhìn hắn không có cơm ăn, thật đau Kì Nghiêu bị ánh mắt như cún con của tên ngốc này làm cho tức cười, nhưng mà trên mặt vẫn trầm tĩnh như nước, khi nhìn vào ánh mắt chờ mong của Long Bạch Bạch, đằng sau liền vang lên tiếng hít khí tủi thân, cũng không dám nói ra miệng, miệng hắn hơi nhếch lên mang theo chút ý cười, đi tới trước mặt Tô Toàn đang cúi đầu không dám nhìn lung tung “ngươi ở lại cho người chuẩn bị đồ ăn cho hắn, sau đó thì đưa hắn về.” dừng một chút, nghĩ tới lượng cơm tối qua của đối phương, “phải đủ.”Tô Toàn sửng sốt, vẻ mặt phức tạp vội vàng trả Chu Kì Nghiêu bước ra khỏi cửa điện thì nghe thấy tiếng động ở sau lưng, lập tức nghe thấy tiếng hít không khí của tiểu tử kia, chắc là đụng vào nơi nào, nụ cười ở khóe miệng hắn càng sâu sắc đó hắn cố gắng đè nén xuống, uy nghiêm bước về phía Bạch Bạch ở lại chỗ hoàng thượng cọ được một bữa cơm no rồi mới được Tô Toàn đưa về Phi Vân điện, hắn vừa vào cung điện liền nhớ tới ma ma, hắn len lén đi ra ngoài sẽ không bị ma ma đánh chứ?Kết quả, vừa mới đi vào Phi Vân điện những cung nhân ở đây đều quỳ xuống gọi hắn là công Bạch Bạch bị hoảng sợ đây, đây là tình huống gì?Hắn nhanh chóng quay đầu nhìn Tô Toàn, đôi mắt nhỏ mờ mịt “Ma ma đâu?”Tối hôm qua Tô Toàn đã đem điêu nô kia tới mật thất xử lý, hiện giờ cung nhân ở Phi Vân điện đều là hắn tự mình chọn, cũng không sợ sẽ lại ức hiếp Vân tam công tử hắn tới đây đã chuẩn bị trước “Hồi bẩm công tử, Lí ma ma lớn tuổi phải xuất cung an hưởng tuổi già, là do Vân tướng quân yêu cầu. kể từ bây giờ những nô tài trong cung này đều là người mới, công tử sẽ không bị đói bụng.”Lực chú ý của Long Bạch Bạch quả nhiên bị mấy chữ “không đói bụng” hấp dẫn, lập tức vứt Lí ma ma ra sau đầu “Thật sự sẽ không đói bụng sao?”Bởi vì thái độ của Chu Kì Nghiêu nên Tô Toàn đối sử càng thêm ân cần với Long Bạch Bạch, có hỏi có đáp, nhóm cung nhân ở cách đó không xa nghe thấy càng thêm cẩn thận hơn, xem ra Vân công tử này quả thật có khác biệt, ngay cả đại tổng quản bên người hoàng thượng còn để bụng tên ngốc tử này như vậy, bọn họ càng không thể bằng mặt mà không bằng ngày kế tiếp Long Bạch Bạch quả nhiên không đói bụng, nhưng mà cũng không gặp lại “người tốt”.Ngoại trừ lúc ngủ sẽ cảm thấy cả người khó chịu không khỏe, nhưng hắn đã quen, cũng liền cảm thấy không có ngày vui vẻ chơi đùa phơi nắng, cuộc sống cũng rất thoải Bạch Bạch nơi này thoải mái, công tử cung phi trong hậu cung không thoải phi một mực chờ, chờ hoàng thượng sẽ lật bài tử của người khác, kết quả ngoại trừ đêm đầu tiên để cho ngốc tử kia thị tẩm xong sau đó không hề có động tĩnh đầu còn nghĩ thân phận của mình cao hơn Vân công tử này, không muốn hạ thân phận, hơn nữa trong hậu cung không ai dám động, các nàng không muốn làm con chim đầu đàn này, kết quả đợi mấy ngày ngốc tử kia hình như không có việc gì, tới ngày thứ ba rốt cục có người ngồi không phi là người đầu tiên đi qua, vì có rất ít nam tử được đưa vào cung lần này, tổng cộng cũng chỉ có năm người, Long Bạch Bạch tuy rằng là ngốc tử nhưng thái hậu vẫn không bỏ đi phong hào của hắn, bên ngoài vẫn phong làm Vân phi, bởi vì là nam tử, ngày thường vẫn gọi là Vân công phận của hai người cũng không khác nhau nhiều lắm, chỉ là nàng không tiện một mình đến cung điện nam phi, cho nên trực tiếp đưa thư đến Vân Phi điện, nói là tháng ba hoa đào đã nở, mời Vân công tử tới ngự hoa viên ngắm hoa ăn chút điểm Long Bạch Bạch nghe tiểu thái giám nói là vừa mới ăn no đang phơi nắng, vốn đang lười biếng ngủ gật, nghe thấy hai chữ điểm tâm ánh mắt liền sáng khái là hai năm nay bị bỏ đói, hắn có chấp niệm rất lớn với đồ chứ ở trong mắt hắn ăn có lực hấp dẫn rất thế Long Bạch Bạch liền đồng ý ước đầu Đổng phi nghĩ Vân Bạch Liệt sẽ không dám đi, không nghĩ tới đối phương tới còn mang theo bộ dáng ngu dại, vẻ mặt nàng không thay đổi còn giả vờ, ở trước mặt các nàng còn giả ngu sao?Long Bạch Bạch đi vào trong chòi nghỉ mát liền ngồi xuống, sau đó ánh mắt nhìn chằm chằm điểm tâm trên bàn phi liếc hắn một cái, nghe nói đối phương dùng lý do mình bị ma ma bỏ đói mới có được sự chú ý của hoàng thượng, hiện giờ còn tiếp tục giả vờ đáng thương sao? Nàng liếc nhìn ma ma đi theo, mới mở miệng nói “Đây là bản cung tự mình làm, nếu Vân công tử thích, có thể nếm thử một chút.”Long Bạch Bạch ngồi thẳng thân mình “Được”. tỷ tỷ này là người tốt, sao lại biết được hắn đang đói bụng chứ?Long Bạch Bạch liếc nàng một cái, cầm lấy một miếng, cái miệng nhỏ vừa cắn một cái, ánh mắt lập tức sáng lên, giống như con chuột nhỏ bắt đầu hì hục phi nhìn, lén bĩu môi, bắt đầu kích Vân công tử giả ngốc để hắn giấu đầu lòi đuôi, nói một câu mang hàm nghĩa “Nghe nói mấy ngày trước Vân công tử không cẩn thận tình cờ’ gặp được hoàng thượng, thật đúng là may mắn, chúng ta lại không có vận may như vậy, đã ba tháng này liếc mắt một cái cũng chưa từng có, vẫn là Vân công tử may mắn, lại còn có thể ăn cùng với hoàng thượng.” Đổng phi nói lời mang thâm ý, bên ngoài là đang khen Long Bạch Bạch, nhưng bên trong là đang mắng đối phương không biết xấu hổ bất chấp dùng thủ đoạn để có được lực chú ý của hoàng lúc nàng đang cằn nhằn Long Bạch Bạch đã ăn xong miếng điểm tâm kia, đưa lưỡi liếm liếm môi, cảm thấy tay nghề của tỷ tỷ này thật tốt, ăn nuốt xuống một ngụm nước miếng, ngoan ngoãn lộ ra một nụ cười thật tươi với Đổng phi “ngươi cũng ăn.”Đổng phi đang chờ đối phương phản ứng để bị bại lộ “???” ăn cái gì mà ăn? Lúc này là lúc ăn sao?Long Bạch Bạch không hiểu nàng đang tức giận, vẻ mặt chân thành tiếp tục chờ trả lời tỷ tỷ này là người tốt nhưng lúc nói thì hơi chậm, hắn không nóng nảy, hắn từ từ phi cau mày, nhìn hắn lộ ra nụ cười ngây ngô liền tức, còn giả vờ sao?Liền rộng lượng phất tay “Bản cung không ăn, nếu công tử thích, vậy thì tiếp tục ăn đi.”Long Bạch Bạch dạ to một tiếng hắn quả nhiên không nhìn lầm, tỷ tỷ này thật sự là người phi nhìn tên nhóc này vui tươi hơn hở cầm một khối điểm tâm ăn, nghĩ thầm xem ra đạo hạnh thực cao thâm, đây hoàn toàn là muốn kiên trì không định tiếp chiêu, nàng tiếp tục nói “Hơn nữa công tử nếu đã hầu hạ hoàng thượng, đây là ân đức rất lớn, nhưng công tử sao vẫn còn ở Phi Vân điện? Theo bản cung, lần sau nếu công tử nhìn thấy hoàng thượng nên nhắc tới, để có thể chuyển tới một cung điện tốt hơn Phi Vân điện, nghe nói Phi Vân điện hiện giờ hơi vắng vẻ.” lời nói trong ngoài đều mang ý mỉa mai, thị tẩm thì thế nào? Không phải vẫn phải ở trong góc vắng vẻ đó sao? Không phải là do hầu hạ không tốt bị hoàng thượng vứt bỏ đó chứ?Long Bạch Bạch nghe không hiểu, lực chú ý đều đặt lên điểm tâm, thế nhưng nghĩ rằng tỷ tỷ đã cho hắn đồ ăn, không thể không để ý tỷ tỷ, cho nên hắn vừa ăn vừa gật phi nhìn Long Bạch Bạch vẫn không tức giận như cũ “….” Không nghĩ tới như vậy mà cũng không tức giận? thật sự là hồ ly ngàn năm thành tinh, như vậy mà cũng có thể nhịn được sao? Trách không được có thể nắm được trái tim của hoàng thế Đổng phi tiếp tục cằn nhằn, Long Bạch Bạch thì vui vẻ Long Bạch Bạch ăn no, vuốt bụng mắt tỏa sáng nhìn Đổng phi tức giận đỏ bừng mặt, đứng lên, rất chân thành nói một câu “Tỷ tỷ, ngươi thật sự là người tốt.” Cho hắn ăn điểm tâm ngon như vậy, thật tốt, nhưng trời sắp tối rồi, hắn nên trở về dùng bữa phi nói từ trưa cho tới chiều tới mức miệng khô lưỡi khô mà đối phương không sứt mẻ gì, khiến nàng tức đến khó thở “???”.
Chu Kì Nghiêu không hề nghĩ rằng hắn đem long châu trả lại cho ngốc tử này sẽ xảy ra chuyện như vậy, ban đầu hắn nghĩ rằng trả lại long châu cho ngốc tử này, ngốc tử này sẽ tốt lên, dù sao cũng có long châu bảo hắn làm sao nghĩ tới, nuốt một viên long châu xuống, ngốc tử này liền trực tiếp biến thành tiểu ngân long, nhìn vật nhỏ này còn đang gào khóc, Chu Kì Nghiêu đau đầu xoa xoa lông mày, chờ sau khi buông tay ra, nhìn Long Bạch Bạch đã bình tĩnh lại, còn có thể làm sao bây giờ? Long châu là hắn đút, chỉ có thể kiên trì Bạch Bạch sợ hãi thật, tay chân hắn đang tốt đột nhiên không còn, giờ phút này người tốt cũng ngây ra, không chỉ có như thế, ngay cả căn phòng cũng lớn Bạch Bạch vươn móng vuốt nhỏ của mình ra muốn ôm Chu Kì Nghiêu, chỉ là móng vuốt hắn quá ngắn, chỉ có thể câu vào vạt áo ướt sũng của Chu Kì Nghiêu, tuy nhiên cũng cho hắn một chút an ủi, nhưng mà khi móng vuốt đặt trên vạt áo người tốt, hắn im lặng nhìn một lúc, hắn sao lại cảm thấy không quá thích hợp?Hắn lại nghiêng đầu qua một lần nữa “người tốt, con cá này có phải là có gì sai sai không? Nó sao lại có móng vuốt chứ?” hắn ăn cá đều không có móng vuốt mà?Chu Kì Nghiêu nhìn Long Bạch Bạch còn đang treo trên quần áo hắn, tim liền mềm nhũn, đặt người vào trong lòng bàn tay, cả người đều ướt sũng, nếu cứ mặc kệ ngốc tử này chắc chắn tất cả mọi người đều ra khỏi bình phong, tìm được một cái khăn chà lau sạch sẽ cho tiểu ngân long đang ướt sũng, chỉ lộ ra một cái đầu, bên trên còn có hai cái sừng, ánh mắt ướt sũng nhìn qua, sao vậy….. ngơ này Chu Kì Nghiêu mới tỉnh táo lại, nhìn hắn đặt mông ngồi trên khăn, cái đuôi rũ xuống ở sau người, hai chân sau thì xòe ra, hai chân trước túm chặt vào ống tay áo Chu Kì Nghiêu, chắc là còn chưa hiểu rõ, hắn đang là một Bạch Bạch tốt đẹp sao lại tự dưng biến thành một con cá có móng vuốt?Không phải là gần đây hắn ăn nhiều quá, cho nên cố ý trừng phạt hắn chứ?Long Bạch Bạch càng nghĩ càng khổ sở, hắn ngửa đầu nhìn người tốt, nhìn lên thấy người tốt thật cao lớn, liếc mắt một cái còn không nhìn hết “người tốt, ngươi sao lại biến dạng như vậy?” vóc dáng lớn như vậy, khi hắn nhìn qua chỉ có thể nhìn thấy một phần, không có đẹp mắt như trước Kì Nghiêu yên lặng liếc hắn một cái, hít sâu một hơi, lúc này Chu Kì Nghiêu mới chấp nhận sự thật ngốc tử này đã biến thành một con xoa lông mày, lúc này còn nhớ thương vẻ đẹp của hắn sao?Chu Kì Nghiêu còn nghiêm túc nói “Có cảm thấy chỗ nào không thoái mái không?” lúc trước hắn chỉ muốn mang long châu trả cho ngốc tử này, vật hồi nguyên chủ, lại không nghĩ rằng sẽ xuất hiện việc ngoài ý muốn như Bạch Bạch lắc đầu, không có nơi nào không thoải mái, không chỉ có như thế, lúc trước cả người đều thấy đau nhưng trong nháy mắt thì không còn nữa, ngoại trừ không quen, còn rất thoải mái, hắn nắm chặt ống tay áo Chu Kì Nghiêu không ngừng đứng lên, bởi vì không quen dùng móng vuốt, hắn túm lấy ống tay áo Chu Kì Nghiêu rồi bò lên Kì Nghiêu nhẹ giọng, tới gần nói “Làm sao vậy?”Long Bạch Bạch không để ý tới hắn, cố gắng đi lên vai Chu Kì Nghiêu, cuối cùng ngồi chồm hổm bên cạnh lỗ tai hắn, đầu nhỏ hơi ủi, hai cái sừng dính sát vào da thịt của Chu Kì Nghiêu, lúc này mới cảm thấy mĩ mãn, còn cọ cọ, rốt cục cũng không khó chấp nhận như vậy, hai móng vuốt đặt lên bụng, thở dài một tiếng “Sao lại biến thành cá vậy chứ? Sau này có phải là không thể ăn thịt hay không? Cá đều là ăn vụn bánh mì…. Người tốt, sau này người sẽ không định đút ta ăn vụn bánh mì đó chứ?”Long Bạch Bạch càng nghĩ càng thảm, đôi mắt hồng hồng, cả người rồng đều ủ Kì Nghiêu vốn bị động tác thân thiết của Long Bạch Bạch cọ cho mềm lòng rối tinh rối mù, kết quả hắn đang cảm động đột nhiên là nghe thấy một câu như vậy “Ngươi không phải cá.”Long Bạch Bạch uể oải ừ một tiếng “Ta ngay cả cá cũng không phải sao—-“ thật thảm, cá cũng không có móng vuốt, hắn là cá biến Kì Nghiêu nắm đuôi rồng, “Đừng suy nghĩ lung tung, ngươi không phải cá, mà là rồng.”“Hả? rồng là cái gì? Có thể ăn sao?”“Ngươi sao lại cứ nhớ thương ăn vậy chứ? Nếu không có việc gì thì đi ngủ đi, ngày mai ta sẽ cho người chuẩn bị đồ ăn cho ngươi, trước kia ăn như thế nào giờ vẫn ăn như vậy, chỉ cần đi ra ngoài sẽ hỏi người thích ăn cái gì? Ngươi yên tâm, vẫn có thể biến trở về, cho dù không thể…. Trẫm sẽ nghĩ cách.” Chu Kì Nghiêu biết có giải thích cũng không hiểu, lúc này cho dù có hỏi thì Long Bạch Bạch bây giờ bị ngốc cũng không biết sao mình lại như vậy, vậy chỉ có thể hỏi người khác Kì Nghiêu quyết định sáng sớm ngày mai phải đi Lệ Sơn hỏi ngân long kia, lúc trước không biết Long Bạch Bạch chính là người nọ, cũng là một ngân long, cho nên lúc trước hắn nhìn thấy yêu nghiệt ở Lệ Sơn hóa thành ngân long cứ nghĩ là ảo giác mê hoặc gì đó, giờ suy nghĩ kĩ lại chỉ sợ đối phương cũng là Kì Nghiêu vừa dỗ Long Bạch Bạch vừa nói, chỉ là hắn cảm thấy mình đã quên một chuyện gì đó rất quan nên khi hắn rốt cục thuyết phục được Long Bạch Bạch, hắn vẫn sẽ đối xử với Long Bạch Bạch như trước, cuối cùng Long Bạch Bạch cũng yên tâm, lúc này cũng thật sư mệt mỏi, gục đầu ngủ, được Chu Kì Nghiêu đặt lên gối, được đắp lên một thứ gì đó, sau đó Chu Kì Nghiêu đứng lên, ánh mắt dừng trên người Long Bạch Bạch, thân thể hắn cứng đờ, rốt cục nhớ tới việc quan trọng mà mình đã quên là long kia là màu bạc, ngốc tử này cũng là màu bạc, làm sao có thể trùng hợp như vậy được, vừa vặn đều là rồng màu bạc, vừa vặn đối phương cũng biết được chuyện ba năm trước của mình và ngốc tử này….Trừ khi, bọn họ vốn là một tộc?Vậy thì có thể hiểu được lúc trước vì sao ngân long lại dẫn ngốc tử này tới sơn động, sợ là lúc trước ngân long hóa thành nam tử cởi quần áo của Long Bạch Bạch chắc là muốn kiểm tra cái gì…..Hay là, ngân long là người thân của ngốc tử này?Vậy những lời lúc trước cũng là thử?Chu Kì Nghiêu nghĩ tới điểu này liền giật mình hắn nhớ rõ lúc trước mình đã nói gì…..Chờ suy nghĩ lại những lần gặp ngân long kia, cả người Chu Kì Nghiêu không được tốt lắm hắn đây là trong lúc vô tình đã xúc phạm tới nhà nhạc mẫu tương lai sao?Chu Kì Nghiêu cảm thấy con đường chinh phục ngốc tử này sợ là càng ngày càng gian nan quả vừa ngẩng đầu, liền phát hiện tiểu ngân long vốn còn đang vẫy đuôi hiện giờ đã ngửa bụng giơ bốn chân lên trời còn kèm theo tiếng ngáy nho Kì Nghiêu nhìn Long Bạch Bạch thật lâu không hề động đậy, hắn không biết có chuyện gì, cũng không biết vì sao hắn có thể hiểu được lời nói của tiểu ngân long, hay là tiểu ngân long nói vẫn là tiếng người?Hắn càng nghiêng về lý do là do long châu đã ở trong người hắn ba năm, đã sớm dung nhập một ít năng lực vào trong cơ thể rõ ràng long châu đã sớm trả cho ngốc tử này, sao ngốc tử này vẫn còn ngây ngốc như vậy? hay là nói, vấn đề không phải ở long châu mà là ba năm trước người nọ đã xảy ra chuyện gì?Hắn nhớ rõ ba năm trước người nọ rời đi rất vội vàng, nói là sẽ trở lại, nhưng vừa đi liền không trở năm nay hắn vẫn nghĩ đối phương đi không lời từ biệt, nhưng hôm nay nghĩ tới bộ dạng hiện giờ của ngốc tử này, kỳ thật lúc ấy khi hắn rời đi thật sự là có ý muốn trở về, nhưng sau đó lại xảy ra chuyện…. liền phải thất hứa?Chu Kì Nghiêu một đêm không ngủ, hắn vẫn nghĩ chuyện Long Bạch Bạch sau khi cứu hắn lại xảy ra chuyện gì, chịu khổ nhiều năm như vậy, thậm chí hắn còn nghĩ có phải là lúc ấy không có long châu, cho nên khi gặp chuyện không may ngốc tử này mới không thể ngăn cản?Tưởng tượng đến lý do này khiến hắn vô cùng áy náy hơn nữa còn đau lòng nhìn vật nhỏ đang ngủ kia, thầm nghĩ đem tất cả những khổ sở mà đối phương đã phải chịu trong quá khứ chuyển toàn bộ sang cho Long Bạch Bạch tỉnh lại, chuyện tối hôm qua hắn đã sớm quên, nhưng chờ tới mở mắt ra nhìn thấy Chu Kì Nghiêu đang chợp mắt liền nhớ lại, lúc này hắn lại rất bình tĩnh, người tốt nói vẫn giống trước kia, vậy….. sẽ không có gì khác nhau là thêm bốn cái móng vuốt và một cái đuôi mà thôi, coi như bốn cái móng vuốt là tay và chân người, còn lại cái đuôi….Hắn nhịn không được ôm lấy nó, nhìn cái đuôi còn xinh đẹp hơn cả đuôi cá, nuốt nước miếng, kỳ thật hắn đã có bốn móng vuốt, lại có thêm một cái đuôi cũng không dùng làm gì, nếu không, hắn cắn thứ một chút xem có tươi không?Người tốt nói hắn là rồng, không phải cá, hắn đã ăn qua rất nhiều cá cũng chưa bao giờ ăn qua rồng, vậy hắn chỉ cắn một miếng cũng không phải là không thể?Vì thế Long Bạch Bạch liếc mắt nhìn Chu Kì Nghiêu, thấy người tốt còn đang ngủ, nghĩ nghĩ cong lưng lại, dùng móng sờ sờ đuôi, mở ra miệng chuẩn bị cắn quá một ngụm này của hắn lại cắn vào không khí, Chu Kì Nghiêu vốn không có ngủ, Chu Kì Nghiêu nhìn thấy hành động của ngốc tử này, liền biết ngốc tử này là tham ăn đến ngay cả mình cũng túm đuôi Long Bạch Bạch nhấc lên, liền nhìn thấy Long Bạch Bạch liều mang bò lên trên mà không cắn tới, nhịn không được nở nụ cười “Ngươi có bị ngốc không vậy? đây là đuôi của ngươi, ngươi ngay cả đuôi của mình cũng ăn sao?”Long Bạch Bạch thấy cắn không tới, cũng không vùng vẫy, Long Bạch Bạch thả lỏng tứ chi, còn tự mình quơ quơ, rồi xoay tròn, dùng móng nhỏ vỗ ngực nói năng hùng hồn “Ta đã nghĩ qua, tứ chi là tay chân, đầu vẫn là đầu, cái đuôi ta nghĩ cũng không biết là cái gì, khẳng định là thứ thừa ra, nếu đã vô dụng, ta, ta ăn có làm sao đâu?”Chu Kì Nghiêu bị hắn nói làm cho tức nở nụ cười, vừa nói tới ăn thật ra lại thông minh “Làm gì có người lại tự mình ăn mình? Hơn nữa, ai nói với ngươi đuôi là vô dụng? nó…. Cũng là một bộ phận của cơ thể ngươi.”Chu Kì Nghiêu nghĩ ngốc tử này là người kiên cường, sợ là không tìm ra một lý do, ngốc tử này sẽ thừa dịp hắn lơ là liền cắn vào đuôi, vậy sau này rồng sẽ không có đuôi, chờ ngốc tử này khôi phục…..Chu Kì Nghiêu nghĩ tới hình ảnh đó vẫn nên nhanh chóng ngăn cản thì vẫn tốt Bạch Bạch tò mò nhìn qua, dùng móng vuốt chỉ chỉ “Nó cũng là một bộ phận của thân thể ta sao? Nhưng sao ta không biết nó nằm ở đâu?”Long Bạch Bạch trầm tư suy nghĩ cũng không nghĩ ra, nhanh như chớp mở ra mắt thú ham học hỏi nhìn chằm chằm Chu Kì Kì Nghiêu yên lặng nghĩ nghĩ, phải tìm thứ gì đó để ứng phó? Đầu là đầu, móng vuốt là tay và chân, vậy đuôi…..Hắn yên lặng nghĩ nghĩ, tìm được một từ “Cái đuôi này của ngươi, là ngươi…. Đĩnh.”Chu Kì Nghiêu không thể nói ra cái từ kia, chỉ có thể tìm từ hơi văn nhã một tình nếu là người khác thì đã hiểu, nhưng hắn đối mặt với một ngốc tử, Long Bạch Bạch mờ mịt nhìn hắn, “Đĩnh? Cái gì đĩnh?”Chu Kì Nghiêu cạn lời, nhìn vào đôi mắt đang ham học hỏi, cuối cùng vẫn mím môi nói ra một chữ “mông.”Long Bạch Bạch “Hả?”Lúc này Chu Kì Nghiêu không chỉ có đau đầu, tim còn đau hơn “….. thí, cổ.”Long Bạch Bạch rốt cục đã hiểu được “À ~ đã hiểu.”Chu Kì Nghiêu rốt cục nhẹ nhàng thở ra, kết quả, hắn hiển nhiên là vui mừng hơi sớm, liền nhìn thấy ngốc tử kia nghiêng đầu nhìn qua, nhìn tay Chu Kì Nghiêu đang cầm đuôi mình, đột nhiên Chu Kì Nghiêu có một dự cảm xấu, ngốc tử kia lập tức dùng móng vuốt che mặt “Oa, người tốt không biết xấu hổ, thế mà tóm mông người ta!”Thiếu chút nữa là Chu Kì Nghiêu đã phun ra một ngụm máu “Ai tóm ngươi, tóm ngươi…..”Long Bạch Bạch duỗi móng vuốt có màng của mình ra, mắt thú sáng trong suốt “Là ngươi là ngươi chính là ngươi!”Chu Kì Nghiêu vẫn là nhịn không được “….. ngươi câm miệng đi!”
Chu Kì Nghiêu tới gần nhà giam, xung quanh nhà giam đều dán đầy phong ấn, xung quanh lồng sắt đều quanh quẩn một loại ánh sáng màu vàng, như là bị cái gì đó trực tiếp phong ấn, hắn không thể vào tuy rằng cầm pháp khí thuận lợi đi tới đây, nhưng khi đối mặt với phong ấn hắn cũng không biết dùng như thế giờ phút này mắt thú của đại ngân long trước mặt hắn đã đỏ tươi còn đang ra sức vẫy đuôi, khiến cho cả đáy biển quay cuồng, Chu Kì Nghiêu không biết Tây Hải đã làm gì đại ngân long, ý thức của đối phương không rõ ràng, chỉ biết cố sức vùng vẫy, khiến cho dây xích dưới nước phát ra tiếng vang nặng Kì Nghiêu không dám ngừng lại, hắn không biết công chúa Tây Hải sẽ tỉnh lại lúc nào, cũng không biết thái tử kia khi nào thì trở về, hắn phải mau chóng cứu đại ngân long Kì Nghiêu nhìn đại ngân long còn đang giãy giụa, cúi đầu nhìn pháp khí trong tay mình, khẽ cắn môi, đánh cuộc một nhìn pháp khí phát ra ánh sáng, lại nhìn đại ngân long trong lồng sắt, trực tiếp dùng pháp khí vẫy về phía những ánh sáng phong ấn kia, khi pháp khí đụng vào phong ấn, những xiềng xích và phong ấn đang khóa đại ngân long trong lồng sắt cũng dần dần vặn vẹo, trong phút chốc tan thành mây khói, chỉ là pháp khí trong tay hắn cũng biến mất không thấy bóng, cùng lúc đó, cửa lồng sắt cũng đột nhiên mở Kì Nghiêu nhanh chóng đi vào, nhìn xiềng xích trên người đại ngân long rồi nhìn chằm chằm vào mắt thú của nó “Ta không biết vì sao ngươi bị nhốt ở đây, nhưng nếu ngươi không muốn A Liệt lo lắng, hoặc có thể nghe hiểu lời ta, vậy ngươi có thể biến nhỏ lại hoặc là khôi phục hình người, ngươi như vậy ta không thể cứu ngươi ra được. nếu ngươi nghe hiểu, hoặc là còn chút pháp lực, chỉ cần loại bỏ những thứ này, ta lập tức mang ngươi đi, không còn thời gian.”Hắn là người phàm, có thể đi vào nơi này đã là may mắn, sợ là phong ấn kia vừa mới giải trừ thì thái tử kia cũng đã biết đang trên đường trở về, hắn phải mau chóng rời là Chu Kì Nghiêu là người phàm, trên người không có yêu khí nên đại ngân long không công kích hắn, không biết đại ngân long có nghe hiểu không, hay là bị giam trong này quá lâu nên đã không còn sức lực, đột nhiên liền ngừng giãy giụa, cặp mắt đỏ tươi kia cũng nhìn chằm chằm Chu Kì Nghiêu, đột nhiên vung đuôi, ngay sau đó, Chu Kì Nghiêu liền nhìn thấy đại ngân long lắc lư, liền nhỏ lại vô số Kì Nghiêu cúi đầu, liền nhìn thấy đại ngân long lớn bằng bàn tay im lặng nằm ở nơi Kì Nghiêu không dám ở lại lâu, túm lấy đại ngân long, bỏ vào trong cổ tay áo liền bước đi ra ngay khi phong ấn bốn phía bị phá vỡ, lão long vương Tây Hải đang uống rượu với Bắc Hải long vương ở Bắc Hải, nhưng khi hắn nâng chén rượu lên chuẩn bị uống cạn dường như cảm nhận được cái gì, động tác đột nhiên cứng lại, sắc mặt cũng trầm Hải long vương thấy cảm xúc của hắn không đúng “Lão ca, làm sao vậy?”“Không có gì, chỉ là mới nhận được tin cầu cứu từ tiểu tử vô tích sự ở trong nhà kia, đứa nhỏ này đã lớn như vậy mà không để người khác bớt lo, cứ như vậy ta làm sao dám đem vị trí long vương giao cho hắn.” lão long vương lắc đầu, buông chén rượu ở trong tay xuống, vẻ mặt nặng nề lại bất đắc Hải long vương cũng cảm nhận được sự khó xử của hắn, chính là trong long cung của hắn cũng có một bảo bối long nữ đang dày vò hắn, dáng vẻ rõ ràng là người đẹp nhất Bắc Hải, nhưng không biết đường não nào của nàng bị chập, lại tự truyền ra tin tức diện mạo của mình rất xấu, còn khiến cho một hôn sự vốn đang tốt đẹp lại không cánh mà bay, hiện giờ cũng đang lăn lộn “Nếu lão ca đã có việc vậy nhanh chóng trở về xem đi, đừng để cho chất nhi kia của ta chịu khổ.”“Đâu có đâu có.” Lão long vương tuy rằng vẫy tay, nhưng cũng đã đứng lên, lại nói thêm mấy câu với Bắc Hải long vương, liền nhanh chóng đi ra cho đi ra khỏi Bắc Hải, liền thay đổi bước chân bình tĩnh lúc trước, trực tiếp hóa hình, bay trở về Tây bên kia, trong cố tay áo Chu Kì Nghiêu cất giấu đại ngân long, hắn cứ như vậy đi về thiên điện của mình, chỉ là vừa mới đi vào, liền đi ra, bộ dạng của hắn tốt, đi tới chỗ nào đều sẽ có tiếng thì thầm khe khẽ phát ra, những cá thị này cũng biết được tâm tư của công chúa đối với hắn nên cũng không dám lén ngắm, chỉ dám cúi đầu, hành lễ với hắn.“Công chúa đã tỉnh rượu chưa?” thanh âm của Chu Kì Nghiêu không nhanh không chậm, còn mang theo chút lo mặt của cá thị đỏ bừng, ấp a ấp úng nói “Vẫn, vẫn chưa tỉnh.” giọng nói vô cùng nhẹ nhàng, giống như là sợ quấy nhiễu Chu Kì Kì Nghiêu như là rất ảo não “Là lỗi của ta, không nghĩ tới tửu lượng của công chúa lại không tốt như vậy, nếu cứ để vậy chờ tỉnh lại sẽ đau đầu, ta đi yêu thị mua cho nàng chút canh giải rượu trở về, chờ nàng tỉnh lại là có thể uống.”Cá thị nào dám để cho hắn đi, nhanh chóng nhận việc “Không, để cho nô tỳ đi là được rồi.”Chu Kì Nghiêu cười cười, tiếng cười này còn khá hấp dẫn, “Không cần, đây là tấm lòng của ta, nếu đã là tấm lòng, vẫn là để ta tự làm, mới có thể mang tới niềm vui cho công chúa.”Mặt cá thị càng đỏ, ahhhh, không nghĩ tới nhiều ngày nay nhìn công tử lạnh lùng như vậy, kỳ thật là một người rất ôn nhu, công chúa tỉnh lại nếu biết công tử đi mua canh giải rượu cho mình chắc chắn sẽ rất vui mừng, các nàng cũng sợ công chúa mất hứng, đương nhiên không dám ngăn cản, tự mình đưa Chu Kì Nghiêu ra hải vực, chờ nhìn thấy Chu Kì Nghiêu đi về phía yêu thị, còn săn sóc hỏi muốn cùng đi chung Kì Nghiêu cong môi với nàng “Không cần, ta rất nhanh sẽ trở về, chờ công chúa tỉnh lại, kêu công chúa chờ ta một lát.”Cá thị lập tức đáp lời, vội vàng mang theo lính tôm tướng cua trở về, vừa vặn công chúa Tây Hải cũng tỉnh lại, nàng xoa xoa trán đau nhức, vừa định dùng yêu lực xua tan đi cơn đau đầu, liền nhìn thấy vẻ mặt hồng hồng của cá thị kia trở về, nàng nhíu mày “ngươi đi đâu vậy?” ngoại trừ gặp mặt Chu Kì Nghiêu thì sắc mặt của công chúa sẽ đỡ hơn, nhưng tính tình cũng không tốt hơn là thị nhỏ giọng nói “Nô tỳ đưa công tử ra biển…..”“Ra biển sao?” thanh âm của công chúa Tây Hải trở nên chói tai hơn “Ngươi điên rồi, ta cực khổ giữ công tử ở lại thế mà ngươi lại đưa hắn ra hải vực sao?”Cá thị lập tức quỳ xuống, nhanh chóng giải thích nói “Không, không phải như thế, công chúa ngươi nghe nô tỳ nói, là công tử….. công tử nói muốn tới yêu thị mua canh giải rượu cho ngài, đây là tấm lòng của công tử, nô tỳ nghĩ đây là công tử quan tâm công chúa, liền, liền…..”Công chúa Tây Hải nghe xong sắc mặt mới tốt hơn một ít, không ngờ, công tử lại tự đi mua canh giải rượu cho nàng, thật sự là….. “Từ từ, không đúng, long tộc chúng ta căn bản không cần canh giải rượu gì đó, dùng yêu thuật không phải được rồi sao?”Cá thị cũng ngơ ngác, “Chắc là công tử muốn dùng loại phương thức thuần tùy này quan tâm công chúa…..”Công chúa Tây Hải vẫn cảm thấy không quá đúng, còn không đợi nàng suy nghĩ kỹ, chợt nghe bên ngoài truyền tới tiếng la hét “Nô tỳ kiến quá long vương!”Ánh mắt công chúa Tây Hải sáng lên “Phụ vương đã trở lại?” nàng nhanh chóng đứng dậy, vừa mới đi ra liền gặp được lão long vương vội vàng trở về, vẻ mặt u ám, nhìn thấy công chúa Tây Hải lập tức nâng tay ném thứ gì đó vào người nàng “huynh trưởng ngươi đâu? Hắn chết ở nơi nào rồi? còn nữa đây là chuyện gì? trước khi đi lão phu giao pháp khí cho hắn, sao lại biến thành thế này? Đây là thứ gì? pháp khí lão phu giao cho hắn đâu?”Công chúa Tây Hải nhìn “pháp khí” trước mặt, cái này không phải sao? Chỉ là khi nhìn kỹ lại, sắc mặt tái nhợt, “Đây….. đây……”Lão long vương cảm giác không đúng, nhanh chóng lao tới đáy bên kia, Chu Kì Nghiêu đã mang theo ngân long đi theo một hướng khác, hắn không quen thuộc nơi này, chỉ có thể dựa vào cảm giác mà đi thôi, vừa đi vừa cúi đầu nhìn ngân long trong tay áo, không biết có phải lúc trước bị tra tấn quá nặng hay không, giờ phút này ngân long cuộn mình thành một đoàn, nếu không phải còn thở, Chu Kì Nghiêu đã nghĩ…..Vẻ mặt của Chu Kì Nghiêu cũng nghiêm trọng hơn, nếu giờ phút này đại ngân long như thế này, vậy hỗn đản Vân Bạch Liệt kia đâu?Những lời lúc trước hắn nói có phải là do long tộc xảy ra chuyện hay không?Cho nên là do hắn cố ý nói sao?Chu Kì Nghiêu mím môi, khuôn mặt nghiêm nghị đáy lòng lại chán nản, hắn thầm mắng mình sao đến bây giờ mới tới xem, cũng đã lâu như vậy, nếu thật sự đã xảy ra chuyện…. đời này hắn sẽ không tha thứ cho khi tìm được Vân Bạch Liệt, hiện giờ hắn chỉ có thể bảo vệ đại ngân long, ít nhất hắn tuyệt đối không để con rồng ở Tây Hải kia đoạt lấy đại ngân long bên kia ngay khi Chu Kì Nghiêu mang theo đại ngân long thoát khỏi Tây Hải, Vân Bạch Liệt và Chu Viêm bởi vì Vân Bạch Liệt cảm thấy không đúng, hai người từ Đông Hải trở về Tây Hải, vốn đi theo con đường đã định sẵn thì bọn họ đã sớm tới là trên đường không biết vì sao, ngay từ đầu Chu Viêm đã nhận thấy mặt tam điện hạ đã trắng bệch, sau đó đi đường rất chậm, như là không có sức lực thiếu chút nữa té xỉu, cuối cùng liền trực tiếp té xỉu, Chu Viêm đã nghĩ rất nhiều cách, Vân Bạch Liệt vẫn không tỉnh không dám dùng yêu lực sợ sẽ gọi long tộc Tây Hải tới đây, cuối cùng xem xét ngoại trừ té xỉu Vân Bạch Liệt đều như thường, hắn khé cắn môi, chỉ có thể cõng Vân Bạch Liệt trên lưng từ Đông Hải trở về, cũng bởi vì như vậy, mà tốn không ít thời khi sắp tới Tây Hải, Vân Bạch Liệt hôn mê hai ngày rốt cục đã tỉnh nhưng hắn là bị đau tỉnh, hắn cảm thấy cả người mình giống như bị xé rách ra, đầu đau muốn nứt ra, thậm chí không thể duy trì được hình người, trực tiếp biến thành một tiểu ngân Viêm càng lo lắng, nhưng hắn không phải rồng, hắn là một trăm năm trước được chủ tử cứu về, cũng không biết rõ tình huống của long tộc, Chu Viêm chỉ có thể tìm một chỗ tạm trốn nhìn thấy Vân Bạch Liệt như vậy, hắn nghĩ hay là hắn dùng yêu lực thử xem, có lẽ cẩu long kia sẽ không để ý tới mình…..Vân Bạch Liệt vừa mở mắt liền nhìn thấy Chu Viêm đang nhìn tay mình, trên mặt mang theo chần chờ, hắn mở miệng “ngươi đừng dùng yêu lực, sẽ bị phát hiện. ta không sao….” Hắn chỉ là, chỉ là cảm thấy hai quả trứng kia không phải là muốn ra đó chứ?Không phải còn hơn một tháng nửa hay sao?“Nhưng sắc mặt của điện hạ không tốt cho lắm.” Chu Viêm lo lắng không thôi, cau mày, gần đây tam điện hạ cũng không thích hợp, hắn lo lắng còn chưa tìm được chủ tử mà tam điện hạ đã xảy ra chuyện vậy phải làm sao đây?“Ta thực sự không có việc gì, nghỉ ngơi một lát là được rồi.” Vân Bạch Liệt cắn răng muốn đứng lên, nhưng đuôi lại run rẩy, nằm sấp ở nơi đó ngay cả móng vuốt cũng không nâng lên Viêm càng lo lắng, “Chủ tử ngươi như vậy không được, nếu không để cho ta dùng yêu lực thử xem.”Vân Bạch Liệt lắc đầu, ngăn cản hắn, sau khi hắn hôn mê sợ Chu Viêm sẽ làm chuyện điên rồ, nghĩ nghĩ, vẫn là mở miệng nói “Ta thực sự không có việc gì, chỉ là….. chỉ là yêu lực của ta và sức mạnh của long châu bị trứng hấp thụ.”Chu Viêm nghe được nửa câu đầu trong lòng hơi hồi hộp, điện hạ quả nhiên đã xảy ra chuyện, chờ sau khi nghe được nửa câu sau vẻ mặt liền mờ mịt “Trứng? trứng gì?”Tiểu ngân long yên lặng nâng móng vuốt lên, che khuất hơn nửa khuôn mặt “….. trứng rồng.”Chu Viêm giống như là nghe không rõ, chỉ là nhìn tam điện hạ khó có khi lại cảm thấy kỳ quái, trong đầu không biết vì sao lại nhớ tới hình người của tam điện hạ trong thời gian này mượt mà không ít, trong đầu hắn giống như có một sợi dây nào đó bị đứt, đánh sâu vào nhận thức “ý của điện hạ là người…. sẽ không phải….. phải…..”“Ngươi đoán đúng rồi, không cho nói ra ngoài, đại ca cũng không cho nói, có nghe thấy không?” nếu để cho đại ca biết, sợ là sẽ không tha cho Chu Kì Nghiêu, ý định muốn giết người cũng sẽ Viêm hốt hoảng, mờ mịt gật đầu, “…. Thuộc hạ, không, không nói.” nhưng điện hạ sao lại có trứng được?Không biết vì sao, hắn nhịn không được tưởng tượng nếu chủ tử cũng…. Ý tưởng này vừa xuất hiện, hắn liền có chút thất vọng, “Thuộc hạ đi tìm chút đồ cho điện hạ.” nếu không có yêu lực, lúc này không phải điện hạ cũng giống như những con thú bình thường sao? Vẫn là nên tìm chút đồ ăn để giữ thể lực vẫn tốt mặt Chu Viêm ngơ ngác đi ra ngoài, Vân Bạch Liệt biến thành tiểu ngân long nằm ở nơi đó càng ngày càng không có tinh hắn không biết chính là nam tử bị phong ấn ở đáy biển cách hải vực Tây Hải không xa, ban đầu đang nhắm chặt hai mắt, giờ phút này lại yên lặng mở đôi mắt đỏ tươi ra, hắn đã nhận ra cái gì, tầm mắt nhìn vào một chỗ, đột nhiên từ từ đứng hắn đứng lên, xiềng xích trên người hắn cũng rung động theo, cùng lúc đó khí đen xung quanh hắn càng ngày càng đậm hơn, khiến cho đáy biển bắt đầu rung động, tình cảnh như vậy mỗi ngày sẽ xảy ra rất nhiều lần, những người canh giữ ở nơi này cũng không đi vào xem lúc này cũng không giống như vậy, nam tử đứng lên, hắn mở tay ra hai bên, khí đen trong lòng bàn tay bắt đầu dày đặc lên rồi phóng ra bên ngoài, lan tràn ra khắp nơi, hầu như khí đen nồng đậm đều bao phủ cả người của lập tức, trong cặp mắt màu đỏ kia mơ hồ cũng hiện lên khí đen, hầu như không nhìn thấy tròng trắng, nhìn cực kỳ đáng sợ, cho tới khi khuôn mặt đẹp trai kia bị bao phủ hoàn toàn bởi khí đen, chỉ còn lại đôi mắt màu đỏ kia, theo động tác của nam tử kia, ngay lập tức xiềng xích đang quấn quanh trên người nam tử toàn bộ đều vỡ thành những đám khói tử cứ như một màn sương đen đi về phía cái lồng đang giam giữ hắn, khi ngón tay hắn vươn về phía phong ấn, đầu ngón tay mang theo khí đen nồng đậm quét qua một chỗ, lập tức một vết nứt được mở ra, mà nam tử liền hóa thành một làn khói đen theo khe hở này chui ra ngoài, ra tới bên ngoài liền hóa thành hình người, chỉ tiếc khí đen bao phủ xung quanh không có biến khi hắn rời đi, phong ấn này đột nhiên biến mất, như chưa bao giờ tồn nhưng khi phong ấn này vừa bị hủy, người canh giữ phía trên liền cảm thấy không đúng, nhanh chóng lẻn vào dưới đáy biển kiểm tra, nhưng những ngư tộc này không phải là đối thủ của nam tử. nam tử sờ tới chỗ nào, liền không còn manh bên kia, sau khi lão long vương biết được đại ngân long đã trốn thoát, tức giận muốn chết nhưng không có thời gian tranh cãi với công chúa Tây Hải, vội vàng mang theo một nhóm binh tôm tướng cua ra bờ biển dựa vào hơi thở bắt đầu là hắn muốn tìm một là người phàm không có yêu khí gì, một người bởi vì bị thương mà biến thành tiểu ngân long, hơi thở mỏng manh, ngay lập tức đúng là rất khó lúc ban đầu, lão long vương đã dùng hơi thở của tiền long vương Đông Hải đã chết để dụ dỗ đại ngân long tới sau đó giam giữ nhưng cũng đã đề phòng hắn sẽ trốn, cho nên lúc ấy lão long vương đã để lại một chút hơi thở đặc biệt trên vảy rồng của hắn, bình thường sẽ không phát hiện được, nhưng chỉ cần từ từ tìm vẫn có thể tìm được dấu vết để long vương quyết tâm, ngay khi hắn rốt cục dùng sức mạnh long châu của mình mở rộng ra bên ngoài cuối cùng nắm được một ít dấu vết để lại đang định đuổi theo, đột nhiên nơi giam giữ con rồng nhập ma kia phát ra tiếng rồng gầm…..Lão long vương biến sắc rốt cuộc là như thế nào? Mọi chuyện sao lại cùng lúc xảy ra như vậy?Lão long vương nhìn về hướng Tây Hải, lại nhìn dấu vết tìm được của đại ngân long, khẽ cắn môi, nhìn về phía tâm phúc bên cạnh “Không cần phải xen vào, tiếp tục đuổi theo.”Con rồng yêu kia là phía trên phái người xuống giam giữ, còn có phong ấn, ngay lập tức sẽ không có vấn đề quá lớn, hơn nữa, cho dù để cho con rồng yêu kia chạy cũng không việc gì, phía trên có thể bắt được lần đầu vậy lần thứ hai cũng sẽ bắt nếu để cho Vân đại chạy, lỡ như nói ra chuyện năm đó, mạng rồng này của hắn cũng nào nặng bên nào nhẹ, hắn rất rõ ràng, cho dù lần này con rồng yêu kia chạy, Tây Hải long vương là hắn cũng chỉ bị trách không làm tròn trách nhiệm, nhưng nếu chuyện năm đó bị tiết lộ ra ngoài….. hắn chết cả trăm lần cũng không thể bồi thường cho tiền Đông long vương không để ý Tây Hải phát ra tiếng rồng gầm cầu cứu, lập tức theo dấu vết kia truy bên kia, Chu Viêm đi tìm đồ ăn cho Vân Bạch Liệt, Vân Bạch Liệt nằm đó cảm thấy vảy trên người giống như là bị tróc ra, cả người rất là thoải mái, lơ mơ cảm thấy sắp có chuyện gì xảy ra, trong lòng hắn lo lắng, nhưng hắn chỉ có thể cuộn mình nằm ở đây, ánh sáng trên vảy cũng càng ngày càng mờ đúng lúc này, một đám khí đen từ bên ngoài nhẹ nhàng tiến vào, tới chỗ Vân Bạch Liệt đang ẩn nấp liền rơi xuống đất hóa thành hình người, đúng là rồng yêu ở dưới đáy biến trốn tử cúi đầu nhìn tiểu ngân long, lòng bàn tay di chuyển, một cố khí đen tràn ra, Vân Bạch Liệt nhận ra nguy hiểm, nhanh chóng mở mắt ra, trốn về một bên, thân rồng nhảy dựng lên, chỉ là khi nhìn thấy khuôn mặt của nam tử kia liền sửng sốt, “Là ngươi?”Động tác của Vân Bạch Liệt chậm lại, khi nhận ra nguy hiểm sự cảnh giác vừa mới nâng lên cứ như vậy được thả lỏng, cho tới khi ngã xuống, được nam tử vươn tay ra đỡ, vừa vặn đón được tiểu ngân Bạch Liệt nằm sắp trên lòng bàn tay của nam tử, híp mắt thú nhìn hắn “Sao ngươi lại ra trước vậy?”Nam tử cúi đầu nở nụ cười, “Đương nhiên là phải hoàn thành việc ta nên hoàn thành. Hơn nữa, ngươi còn thiếu ta một điều kiện, ta sao có thể để ngươi chết ở chỗ này?”“Ngươi có ý gì?” Vân Bạch Liệt nghĩ tới cảm giác lo lắng lúc trước, mở hồ cảm thấy bên ngoài chắc là đã xảy ra chuyện tử lại không trả lời, tầm mắt từ trên người tiểu ngân long dời xuống bụng hắn, chiếc bụng cũng không phập phồng gì, trong ánh mắt màu đỏ tươi mơ hồ có ánh Bạch Liệt nhíu mày, vươn móng vuốt ôm lấy đuôi cản lại “Còn một tháng nữa.”Nam tử lắc đầu “không, tu vi của ngươi đã cho bọn họ, bọn họ muốn ra trước.”Vân Bạch Liệt “…..”Mà ngay khi Vân Bạch Liệt sững sờ, Chu Viêm đi mà quay trở về liền nhìn thấy tam điện hạ nhà hắn thế nhưng bị một nam tử bắt lấy, hắn lập tức cảnh giác chạy tới, muốn cướp lại tiểu ngân long từ trong tay nam tử thậm chí không quay đầu lại, chỉ tùy ý vung tay lên, lập tức một đám khí đen liền hóa thành vô số khí đen, chúng nó giống như có sinh mệnh quấn quanh lấy chân tay Chu Viêm, làm cho hắn không thể nhúc Bạch Liệt nghe được tiếng động liền ngẩng đầu thấy một màn này, nhìn vẻ mặt chớ chọc ta của nam tử kia, yêu khí nồng đậm quanh thân Chu Viêm chứng tỏ Chu Viêm không phải là đối thủ của hắn, Vân Bạch Liệt vội vàng lên tiếng ngăn cản Chu Viêm “Hắn chính là người bị oan uổng nhốt tại đáy nước kia….”Vân Bạch Liệt nghĩ nghĩ, đem vài từ rồng yêu nhập ma nuốt trở Viêm sửng sốt, ngừng giãy giụa “Chính là hắn? nhưng không phải một tháng nữa hắn mới ra hay sao?”Vân Bạch Liệt cũng không biết, nhưng nam tử ra trước cũng không ảnh hưởng gì tới kế hoạch, chỉ có thể để cho nam tử buông hắn ra, hắn có thể biến trở tử lại không nhúc nhích, chỉ là híp mắt theo dõi hắn, tay kia cũng nâng lên, sương đen ở trong lòng bàn tay càng thêm dày đặc “Hiện giờ cho ngươi hai lựa chọn, thứ nhất, ta sẽ giúp ngươi lấy hai quả trứng này ra, nhưng mà tu vi của ngươi phải cần một tháng nữa mới khôi phục, nhưng ít nhất có thể lập tức khôi phục như bình thường; thứ hai, ngươi ở chỗ này, ta mang người phía sau ngươi đi cứu đại ca ngươi và một…. hình như là một người phàm, mà ngươi tiếp tục ở chỗ này thì không biết qua bao lâu thì hai quả trứng này mới sinh ra.”Khi nam tử vừa nói xong những lời này, không chỉ có Chu Viêm mà ngay cả Vân Bạch Liệt cũng ngây ngẩn cả người “Cứu đại ca? người phàm? Ngươi nói cái gì, có ý gì chứ?” nơi này là yêu tộc, sao có thể có người phàm ở đây?Không biết vì sao, nghĩ tới nỗi lo lắng lúc trước, Vân Bạch Liệt nghĩ đến lúc trước long châu đột nhiên bị hấp thu toàn bộ sức mạnh, chẳng lẽ…. Chu Kì Nghiêu đến đây tìm hắn sao?Tiểu ngân long giật mình đứng ở nơi đó, một lúc lâu cũng không lên tiếng, hắn lấy lại tinh thần, vội vàng nói “Cứu đại ca ta? Ngươi có thể tìm được đại ca của ta?”Nam tử cũng cười cười “Ta đương nhiên…. Không biết. thế nhưng thật đúng dịp ta từ dưới đáy biển Tây Hải đi ra, vừa vặn nhìn thấy lão long vương Tây Hải vừa già vừa xấu kia, hắn nghe thấy tiếng rồng gầm cầu cứu mà không đi, còn mang binh đi đuổi theo cái gì, ta ngửi được máu rồng bị thương nặng còn có hơi thở của một người phàm, nghĩ tới có thể khiến cho lão ta gấp gáp như vây, hẳn là chỉ có đại ca ngươi. Về phần người phàm kia…. Cũng là người ngươi quen sao?”Vân Biệt Liệt nóng lòng không thôi, “Có chuyện gì xảy ra nếu trứng này ra sớm hay không?”Nam tử cười nhạo một tiếng, “Ngươi cảm thấy như thế nào?”Vân Bạch Liệt không hề chần chờ gì chọn điều thứ nhất, hắn không muốn chờ chết, hắn muốn nhìn thấy đại ca cũng muốn đi xác nhận có phải…. Chu Kì Nghiêu thật sự tới đây hay không?Lòng bàn tay bao phủ khí đen của nam tử trực tiếp vung lên, lập tức tiểu ngân long bị sương đen bao lấy, trong nháy mắt, hai quả trứng được luồng sương đen bao phủ rơi vào trong lòng bàn tay nam tử, cùng lúc đó, Vân Bạch Liệt liền rơi xuống đất hòa thành hình người, ngoài trừ sắc mặt tái nhợt thì tất cả đều bình thường, mà hai quả trứng ở trong lòng bàn tay hắn so với tay hắn còn nhỏ hơn rất nhiều.
Nhưng khuôn mặt này lại giống với người nọ, ngay cả khi Chu Kì Nghiêu đối mặt với khuôn mặt ngớ ngẩn này, hắn cũng không thể đối xử tàn nhẫn giống với người ngoài bên kia, ngay khi đám người Tô Toàn nghĩ tiểu thái giám này sẽ hộc máu ba thước, kết quả làm cho người ta khó có thể tin chính là, tân đế trong triều có tiếng là tàn ác có thể xem như không nghe thấy câu nói kia, trực tiếp mở miệng kêu trở Toàn “….” Vì sao hắn lại có dự cảm, tên ngốc tử này sẽ có ngày bay lên trời?Cũng không biết ngốc tử này từ nơi nào chạy tới, hắn tuy rằng nhanh chóng hô khởi giá, nhưng cũng nhanh chóng cho người đi điều tra thân phận của tiểu thái giám trong long liễn, Long Bạch Bạch không dám tiến lên, lúc trước ở Vân gia, hắn không được phép ngồi trên xe ngựa, hắn là được Vân lão thái gia mang về, làm nghĩa tử của Vân tướng quân, một năm đầu còn tốt, nhưng hai năm sau lão thái gia không còn, hắn trên danh nghĩa vẫn là nghĩa tử, nhưng đại ngộ cũng không khác với hạ nhân Long Bạch Bạch không hiểu những thứ này, dạy hắn như thế nào, hắn liền làm như phút này hắn ngồi xổm cách đó không xa, ánh mắt nhìn chằm chằm mặt Chu Kì Nghiêu, thấy đối phương lạnh nhạt nhìn qua, lập tức lộ ra nụ cười ngốc nghếch “Hì hì…..” người này thật tốt, còn cho hắn ăn no, để cho hắn làm quỷ biểu đạt tâm tình vui sướng của mình, Long Bạch Bạch khoanh tay ngồi xổm xuống, tiến lên một bước trước cởi mũ ra bây giờ cũng không cần đội lại nữa, cũng không biết ném nó ở chỗ nào, giờ phút này lại đang ngồi xổm ở đây, tóc ban đầu được mũ giữ lại hiện giờ lại xõa tung, có một ít rũ xuống mặt đất, sợi tóc đen cùng với thảm nhung màu trắng trong long liễn hình thành nên sự đối lập, làm cho người ta không thể bỏ mắt của Chu Kì Nghiêu dừng trên người Long Bạch Bạch, rồi như là trên khuôn mặt ngây ngốc hiện giờ nắm bắt được một chút phong thái của thiếu niên năm càng nhìn lại càng tự ngược bản thân, rõ ràng ngoại trừ khuôn mặt thì không có chỗ nào giống, nhưng hắn vẫn một lần lại một lần tự ngược muốn Bạch Bạch thoải mái cho hắn nhìn, vẫn ngồi chồm hổm nửa canh giờ, khi bụng kêu vô số lần, rốt cục cũng đã tới Dưỡng Tâm liễn được hạ xuống, Chu Kì Nghiêu mở ra ánh mắt đã sớm nhắm lại, cũng không để ý tới Long Bạch Bạch nữa, nâng bước chân đi xuống long liễn, nhanh chóng đi vào đại điện, dọc theo đường đi cung nhân đều quỳ theo đường đi Long Bạch Bạch đại khái biết được đi theo người này thì có thịt ăn, liền nhanh chóng chạy chậm theo sau, mà ở phía sau có Tô Toàn vội vàng đi theo, biết rõ như vậy không hợp lý, nhưng hoàng thượng không mở miệng, hắn sao dám ngăn người chi, nghĩ tới lúc trước hoàng thượng đăng cơ lấy lực một người bức lui gần một ngàn phản quân, Tô Toàn còn sợ run cả người, cảm thấy là do mình nghĩ nhiều, dựa vào võ công của hoàng thượng, sợ là cả vương triều Đại Chu này không ai có thể sánh tin tức hoàng thượng ở ngự thiện phòng mang theo một tiểu thái giám trở về Dưỡng Tâm điện, lập tức truyền khắp cả hậu cung, ai cũng đều tìm hiểu thân phận của tiểu thái giám khi Chu Kì Nghiêu trở về tẩm điện, ở cửa đại điện ngăn cản Long Bạch Bạch lại, quét mặt nhìn Tô Toàn, lạnh lùng phân phó “Dẫn hắn đi tắm rửa, sau đó cho người chuẩn bị bữa tối cho ta.”Tô Toàn bình tĩnh trả lời “Vâng”. Nhưng tận đáy lòng thì đang sóng gió cuồn cuộn, hoàng thượng sẽ không thật sự thích tiểu thái giám này chứ?Ai ngờ Long Bạch Bạch đi theo Tô Toàn ra ngoài, vừa nghe phải tắm rửa, liền sống chết không chịu, ôm cây cột ở đại điện, không ai có thể kéo hắn xuống dưới, cũng sợ làm bị thương chủ tử tương lai, đều bó tay bó Toàn đau đầu khoát tay, để cho bọn họ đi truyền lệnh trước, lúc này có người đi vào thì thầm vào lỗ tai hắn, báo cho hắn một chuyện, Tô Toàn biến sắc, vẻ mặt phức tạp nhìn Long Bạch Bạch, nhanh chóng đi vào nội Toàn đứng ở ngoài nội điện, cho tới khi bên trong truyền ra động tĩnh, hắn mới mang theo một nhóm cung nhân đi vào, thay tân đế rửa mặt chải đầu thảo đáng, sau đó buộc tóc đội phát quan và thay quần áo. Tân đế đăng cơ nửa năm, mỗi tháng sẽ đi lãnh cung, trở về nhất định sẽ tắm rửa, nhưng cho dù không thích lãnh cung, lại vẫn sẽ Toàn chờ Chu Kì Nghiêu ổn thỏa xong, mới cho mọi người lui ra, nhỏ giọng bẩm báo “Hoàng thượng, nô tài có việc bẩm báo.”Khuôn mặt của Chu Kì Nghiêu không hề có gợn sóng, chỉ là lạnh nhạt liếc hắn một cái. Vẻ mặt Tô Toàn phức tạp cúi đầu xuống nói “Hoàng thượng, thân phận của tiểu thái giám mà ngài vừa mang về đã được tra rõ, hắn….. cũng không phải là cung nhân trong cung. Mà là…. Hậu phi.”“Hử?” Chu Kì Nghiêu rốt cục có phản ứng, giương mắt, chờ Tô Toàn tiếp tục nói. Tô Toàn cũng không thể tưởng tượng được, thậm chí hoài nghi ngốc tử này không phải khờ thật, mà là cố ý giả ngu để tiếp cận hoàng thượng.“Tên của hắn là Vân Bạch Liệt, là ba tháng trước được Vân gia đưa vào cung, vẫn đợi ở hậu cung, không biết vì sao hôm nay lại xuất hiện, có phải hay không….” Cố ý xuất hiện?Tô Toàn muốn nói ra bốn chữ này, rồi lại không dám mạo muội suy đi theo tân đế đã sáu tháng, đến này cũng không hiểu rõ lòng của hoàng đầu hắn nghĩ hoàng thượng sẽ tức giận, dù sao đó là Vân gia, lúc trước Vân gia vẫn duy trì đối đầu với tân đế, hiện giờ tân đế đăng cơ, người Vân gia cảm thấy bất an, cái nút này khiến cho người ta không thể không nghĩ ngờ hoàng thượng cũng không lộ ra vẻ mặt gì, chỉ đứng dậy “Đi thăm dò, trẫm nhớ rõ Vân gia cũng không có con nối dòng nào tên là Vân Bạch Liệt.” Dứt lời liền đi nhanh ra nội Kì Nghiêu đi vào đại điện, Long Bạch Bạch còn đang ôm cây cột không nhân vây xung quanh đang ngửa đầu nhìn, hai ba người ở dưới mặt đất nhìn Long Bạch Bạch đau đầu không thôi, hoàng thượng sao mà mang về một người ngốc sao, đây là mang tổ tông họ còn chưa gặp qua người nào có thể trèo cao như Bạch Bạch lại không thấy người phía dưới, mắt hắn nhìn chằm chằm ngự thiện cách đó không xa, món nào cũng thơm khiến hắn thèm nhỏ dãi, nhưng hắn không dám, ở trong điện mỗi lần đều là ma ma ăn trước, sau đó hắn mới được phép ăn, ma ma giải thích đây là quy không hiểu, cũng chỉ có thể chờ, nhưng đợi tới cuối cùng chỉ còn lại rất ít rất ít đồ ăn, hắn liền cả ngày đói bụng, nếu lần này không phải thật sự đói, hắn cũng sẽ không chạy tới, không chạy tới cũng sẽ không phải ăn bữa cơm chặt đầu cuối cùng Bạch Bạch càng nghĩ càng thương tâm, sau đó hắn nhìn thấy người bộ dáng rất tốt cho hắn cơm ăn, ánh mắt của Long Bạch Bạch sáng lên, từ trên cây cột lưu loát tuột xuống, đẩy mọi người ra liền vui vẻ chạy tới trước mặt Chu Kì Nghiêu, vẻ mặt chân thành nhìn hắn “Có thể ăn cái gì không?”Người trong đại điện nhanh chóng quỳ xuống cùng lúc đó còn có âm thanh hấp tấp truyền tới, tên ngốc này có phải điên rồi không? Đòi đồ ăn từ hoàng thượng còn chưa tính, hắn, hắn hắn không phải là muốn cùng hoàng thượng cùng nhau ăn cơm đó chứ? Đây là tội rơi Kì Nghiêu liếc hắn một cái, nếu đối phương quả thật là người trong hậu cung, ngồi ăn cùng bàn cũng không sao, hắn lướt qua Long Bạch Bạch ngồi ở chủ vị, sau khi Tô Toàn biết được thân phận của Long Bạch Bạch, cũng chi kỉ sắp xếp chu người thấy một màn này, đầu càng cúi thấp, bắt đầu làm chuyện của ngờ, bên này chuẩn bị thỏa đáng, không biết khờ thật hay là giả ngốc lại đứng bên cạnh Chu Kì Nghiêu, đôi mắt trông mong, lại không nhúc nhích. Chu Kì Nghiêu giương mắt, ánh mắt lạnh nhạt, nhưng nhìn khuôn mặt này, hắn không thể tàn nhẫn được, từ khi đem nam nhân này về, hắn đã biết mình mềm Kì Nghiêu hiếm khi nhẫn nại chỉ chỉ vào vị trí bên cạnh “Ngồi xuống.”Luôn luôn nghe lời Long Bạch Bạch lại lắc đầu “Không, không cần, ngươi ăn xong…. Ta lại ăn.” Hắn là sợ bị ma ma đánh. Trước kia hắn đói quá, đã lén ăn trước một khối điểm tâm lót bụng, nhưng ma ma lại mượn quy củ dạy dỗ hắn, hắn cũng không hiểu, liền chịu đựng đau đớn, sau này hắn cũng không Kì Nghiêu nhếch mày lúc này ngốc tử này sao lại biết quy củ như thế ? vừa rồi giống như con khỉ, động tác lưu loát lá gan cũng không Kì Nghiêu cũng không để ý, Tô Toàn vội vàng cầm đũa bạc qua, Chu Kì Nghiêu ăn một miếng, chợt nghe thấy bên cạnh ực » một cái thật lớn …. »Hắn hạ mắt lại ăn một miếng, lại nghe thấy một tiếng, điều này làm cho hắn sao có thể ăn ?Chu Kì Nghiêu đau đầu, Ngồi xuống, cùng nhau. »Ai ngờ tiểu ngốc tử này vẫn lắc đầu như cũ Không, không cần, ma ma nói không thể ăn trước, phải đợi ăn xong rồi mới được ăn, nếu không sẽ bị đánh. » hiện giờ hắn nhớ lại vẫn còn cảm thấy đầu Chu Kì Nghiêu nghĩ tiểu ngốc tử này hiểu quy củ, giờ phút này nghe vậy thì ngẩn ra, nhíu mày, Bị đánh ? »Tô Toàn cũng sửng sốt, lần đâu tiên hắn nghe thấy hậu phi ăn gì đó còn phải chờ người khác ăn xong, nếu không sẽ bị đánh ? đây là quy củ nhà ai ?Long Bạch Bạch nghĩ hắn không tin, liền kéo ống tay áo lên, giống như hiến vật quý » cho Chu Kì Nghiêu xem Ngươi xem ngươi xem, ta không nói dối nha, thật sự sẽ bị đánh, hiện giờ ta rất tuân quy củ, cũng không dám tái phạm nữa. » Dứt lời, còn ưỡn ngực giống như không bị đánh là chuyện rất tự Kì Nghiêu nhìn cánh tay trước mặt hắn, vốn lơ đễnh, nhưng khi nhìn thấy vết sẹo cũ ở bên trên, vết bầm đã qua lâu thì màu sắc sẽ nhạt đi, nhưng làn da của ngốc tử này rất trắng, vẫn khiến cho người ta thấy ghê mặt của Chu Kì Nghiêu lập tức đen xuống, Tô Toàn cũng bị khí lạnh trên người đối phương làm sợ run run, không dám lén nhìn, nhưng vừa mới lơ đãng nhìn thấy cũng đủ hù chết hắn, người của Vân gia cũng thật độc ác, ngay cả đầy tớ cũng dám ức hiếp chủ tử, tùy ý đánh ra ngốc tử này là ngốc thật, nếu không ai sẽ chịu cho người khác đánh như vậy, trách không được ngốc tử này không để cho người ta mang đi tắm, chỉ sợ cũng là do ma ma dặn dò, trước mặt người ngoài không thể cởi quần áo, hắn liền nghe rửa không phải là phải cởi quần áo sao ?Long Bạch Bạch vốn đang chờ khích lệ, kết quả lại nhìn thấy người đẹp này đen mặt, liền mím miệng bất an nhìn qua, cũng không dám nói chuyện, cứ nhíu mày như vậy đứng ở chỗ đó, không có ngẩn ngơ, khiến cho Chu Kì Nghiêu trong nháy mắt hoảng hốt, giống như trước mặt mình chính là người nọ, là người năm đó đã cứu hắn khỏi vực sâu nước sôi lửa bỏng, loại ảo giác này khiến cho Chu Kì Nghiêu giận dữ mà nở nụ cười Tô Toàn ? »Tô Toàn vội vàng trả lời Có nô tài. »Môi Chu Kì Nghiêu giật giật đi thăm dò. »Tô Toàn lập tức tự mình dẫn người đi. Mà lúc này, sắc mặt Chu Kì Nghiêu mới tốt lên một chút, hắn nhìn Long Bạch Bạch đang bất an Nơi này của trẫm không có quy củ này, ăn đi, tất cả những thứ này đều là của ngươi. » bị việc này quấy nhiễu, hắn cũng không muốn mắt Long Bạch Bạch sáng ngời Thật, thật sự ? »Chu Kì Nghiêu ừ một tiếng, kết quả ngốc tử này lại hỏi một câu Sẽ không bị đánh chứ ? »Chu Kì Nghiêu liếc mắt nhìn hắn một cái hỏi nhiều sẽ mang bỏ đi. »Kết quả, giây tiếp theo liền nhìn thấy ngốc tử này hoan hô một tiếng, lập tức ngồi xuống, chưa đầy một nén nhang, Chu Kì Nghiêu chứng kiến một màn mưa gió bão bùng, cũng lần đầu tiên biết được, thế gian này thật sự có quỷ đói đầu thai, ngốc tử này sợ là thùng cơm chuyển thế ?
Editor huyền thuThể loại Cổ trang, huyền huyễn, cung đình, sinh tử, 1×1, bạch long nho nhỏ Long Bạch Bạch khờ khạo đưa long châu cho một phàm nhân vì thấy hắn ngốc nghếch hay bị bắt thật tốt, thế tử ngốc sau này thông minh, lên làm Hoàng đế, còn ấu long đí thì trở nên...ngu ngốc thật tộc một ngày nọ bỗng gặp tao ương, BạchLong ngốc cả ngày chỉ biết ăn kia bị người khác tưởng nhầm là người phàm, thế là bị đem tiến đó trở đi, Bạch Long ngốc như cá gặp nào đó, Bạch Long ngốc nhìn thấy mình dài ra thêm một cái đuôi thì trợn tròn mắt, lấy tay chọc chọc, ngẩng đầu tội nghiệp nhìn vị hoàng đế nào đó “Cái đuôi? Có thể ăn không?”Một vị hoàng đế nào đó vừa đoán được một khả năng “….”Bạch Long ngốc tủi thân “Không thể sao? Thật sự không thể sao? Nhìn ăn rất ngon mà….”Người nào đó “không thể ăn đuôi, nhưng là…… ngươi có thể ăn trẫm.”
thật sự không thể ăn đuôi sao