Truyện [RikNgan] [Karik x Thúy Ngân] OAN GIA - [RikNgan] [Karik x Thúy Ngân] OAN GIA trên điện thoại. Truyện cập nhật nhanh nhất Sau khi tập Chung Kết của Rap Việt kết thúc, bức hình chụp chung của Karik và Th Hào môn tiểu oan gia | Chapter 44丨đọc miễn phí, rất nhiều truyện tranh đọc online, ngôn tình hấp dẫn thú vị đều có trên Mê đọc truyện Hào môn tiểu oan gia - Chapter 4 - truyện tranh mới nhất.medoctruyen - Ngôn Tình Hào môn tiểu oan gia - Chapter 9. [Cập nhật lúc: 16:41 25/07/2018] Nếu không xem được truyện vui lòng đổi "SERVER ẢNH" bên dưới. Server 1 Server 2 Server VIP Server VIP 2. Báo lỗi. Cạm Bẫy Tổng Tài - Chương 26 Oan gia ngõ hẹpLập Gia Khiêm, buông ra… anh nắm tay tôi đau quá!Mặc kệ cho Lâm Thanh Mai có kêu lên bao nhiêu Lập Gia Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Tiểu Thuyết Truyện Ma Nghị Tiểu Oan Gia Chương 6. Chương trước: Chương 5. CHƯƠNG 7. Hai người cứ thế cãi nhau ầm ĩ đến tận đầu tháng ba, Tống Trạch vẫn thế ngồi ở yên sau của Lâm Kính Tổ, dùng cặp đánh lên đầu hắn: "Cậu đã làm xong bài tập Vật lí ngày hôm qua chưa? Cậu mà còn không làm Được Mạc Như Họa trấn an, Tô Linh nhất thời thỏa hiệp. Chọc chọc trán Mạc Như Họa, bất đắc dĩ nói: "Được, được,được nương xem như đời trước thiếu nợ tiểu oan gia ngươi.". "Sao nữ nhi lại là nương tiểu oan gia, rõ ràng là áo bông nhỏ tri kỷ.". Được DjY4stA. Thể loại thanh mai trúc mã, hoan hỉ oan gia, 1×1, tình hữu độc chung, ấm áp văn, HE Độ dài Hoàn. Hình như khoảng 32 chương chính văn và 10 phiên ngoại Editor Tiểu Hân. Tống Trạch là con của giáo sư Tống trong trường đại học. Còn Lâm Kính Tổ lại là con của người làm vườn hoa trong khuôn viên của trường đại học là Đại Lâm. Thời gian hai người ra đời cũng chỉ hơn kém nhau ba ngày. Từ lần đầu tiên gặp mặt, hai người liền không vừa mắt nhau. Bọn họ mới gặp đã cãi nhau, chửi nhau không được ba năm câu đã lao vào đánh, từ khi còn mặc tả đánh đến tiểu học, từ tiểu học đánh đến trung học, lại từ trung học đánh đến đại học. Cha mẹ, hàng xóm, giáo viên của hai người cũng đều lắc đầu “Thật đúng là một đôi tiểu oan gia!” Lâm Kính Tổ bị Tống Trạch chửi là “đồ dã man” và Tống Trạch bị Lâm Kính Tổ chửi là “lòng dạ hẹp hòi” đánh thế nào mà cuối cùng lại đánh đến trên giường? Chuyện tình thoải mái vui tươi của đôi hoan hỉ oan gia, kính thỉnh ủng hộ văn mới của Thu Trì Vũ –. Nội dung Thanh mai trúc mã, hoan hỉ oan gia. Nhân vật chính Lâm Kính Tổ công, Tống Trạch thụ. Tiểu oan gia Tác giả Thu Trì Vũ Thể loại thanh mai trúc mã, hoan hỉ oan gia, 1×1, tình hữu độc chung, ấm áp văn, HE Độ dài Hoàn. Hình như khoảng 32 chương chính văn và 10 phiên ngoại Edit Tiểu Hân Nguồn Văn án Giáo sư Tống dạy trong trường đại học có đứa con tên là Tống Trạch. Đại Lâm – người trồng hoa trong khuôn viên trường đại học cũng có một đứa con tên Lâm Kính Tổ. Thời gian hai người ra đời cũng chỉ hơn kém nhau ba ngày. Từ lần đầu tiên gặp mặt, hai người liền không vừa mắt nhau. Bọn họ mới gặp đã cãi nhau, chửi nhau không được ba năm câu đã lao vào đánh, từ khi còn mặc tả đánh đến tiểu học, từ tiểu học đánh đến trung học, lại từ trung học đánh đến đại học. Cha mẹ, hàng xóm, giáo viên của hai người cũng đều lắc đầu “Thật đúng là một đôi tiểu oan gia!” Lâm Kính Tổ bị Tống Trạch chửi là “đồ dã man” và Tống Trạch bị Lâm Kính Tổ chửi là “lòng dạ hẹp hòi” đánh thế nào mà cuối cùng lại đánh đến trên giường? 1. Ở ngôi trường đại học nào đó thuộc khu nào đó của vùng duyên hải Trung Quốc có một người trồng hoa họ Lâm, mùa hè của năm 1983, ve kêu nghe đặc biệt thấy phiền. Ngày 3 tháng 7, dưới ánh nắng gay gắt của mặt trời hắn chạy xe chở cô giáo Vương vợ của giáo sư Tống tới bệnh viện phụ sản, mặt trời chói chang, một thân mồ hôi như tắm. Ngày 6 tháng 7, mặt trăng trên trời thật cao, vẫn là chiếc xe đó, hắn thở hổn hà hổn hển chở lão bà của mình tới bệnh viện phụ sản, ban đêm của mùa hè thực lạnh, nhưng hắn vẫn một thân mồ hôi như tắm, mồ hôi nhiều đến nỗi khiến tay cầm lái run run. Vợ của giáo sư Tống sinh ra một đứa bé trai thật xinh đẹp, đôi mắt to tròn như trái nho, làn da trắng nõn điểm xuyết phấn hồng, bởi vì không đủ tháng, nên thân hình gầy nhỏ được bao trong lớp vải ấm áp, càng khiến mắt cậu lớn hơn nữa, hàng xóm trìu mến nói “Vật nhỏ thật đáng yêu! Trưởng thành nhất định sẽ rất đẹp!” “Vừa nhìn liền biết là sao Văn Khúc tái thế!” Lão bà của đại Lâm cũng sinh ra một đứa bé trai, đen đen tráng tráng, ôm trong tay sẽ ngay lập tức cảm thấy đứa bé này rất to con. Lại có thêm đôi mày rậm trông cực nhanh nhẹn, nhưng da có rất nhiều nếp nhăn, nhăn y như da chó. Hàng xóm thấy vậy cười ha ha nói “Đứa bé nào mới sinh ra cũng đều như vậy, lớn lên là hết thôi.” “Đúng vậy, nhìn xem con anh khỏe mạnh thế này!” Diện tích của ngôi trường đại học nào đó rất lớn, khu trung tâm là khu giáo sư, cao từ bốn đến sáu tầng mà phòng nào trông cũng thực rộng lớn, tại nơi có kiến trúc hiện đại này, cả trước lẫn sau đều đầy những cây đại cổ thụ, có thể che nắng. Ở phía Tây của khu giáo sư, đi bộ khoảng mười phút sẽ tới, là một loạt nhà chỉ có tầng trệt, phía trước nuôi gà phía sau trồng đồ ăn, như một ngôi làng nho nhỏ ở nông thôn. Tiểu thuyết Nguồn Dịch Tiểu Hân 16,396 Hoàn Thành 092908 13/03/2017 Truyện Tiểu Oan Gia của tác giả Thu Trì Vũ là một truyện đam mỹ thanh mai trúc mã, tiểu thuyết hay, hoan hỉ oan gia, 1×1, tình hữu độc chung, ấm áp văn, HE. Giáo sư Tống dạy trong trường đại học có đứa con tên là Tống Trạch. Đại Lâm – người trồng hoa trong khuôn viên trường đại học cũng có một đứa con tên Lâm Kính Tổ. Thời gian hai người ra đời cũng chỉ hơn kém nhau ba lần đầu tiên gặp mặt, hai người liền không vừa mắt nhau. Bọn họ mới gặp đã cãi nhau, chửi nhau không được ba năm câu đã lao vào đánh, từ khi còn mặc tả đánh đến tiểu học, truyện từ tiểu học đánh đến trung học, lại từ trung học đánh đến đại học. Cha mẹ, hàng xóm, giáo viên của hai người cũng đều lắc đầu Trang ChủHào Môn Tiểu Oan GiaChapter 10Bạn đang đọc truyện tranh Hào Môn Tiểu Oan Gia Chapter 10 tải nhanh, không die, không quảng cáo tại NhatTruyenZNếu bạn thấy truyện tranh Hào Môn Tiểu Oan Gia tại NhatTruyen hay xin vui lòng nhấn vào nút chia sẻ. Chúng tôi rất vui ơn nếu bạn xem NhatTruyen là một trang truyện tranh yêu thích nhất của không xem được truyện vui lòng đổi "SERVER ẢNH" bên dướiTrang ChủHào Môn Tiểu Oan GiaChapter 10Bạn vừa đọc xong Chapter 10 của truyện tranh Hào Môn Tiểu Oan Gia. Trong quá trình đọc truyện nếu bạn phát hiện lỗi hay muốn chia sẻ cảm nghĩ của mình xin vui lòng để lại bình luận truyện tranh bên trước Hào Môn Tiểu Oan Gia Chapter 9Bình Luận Sau đó Lâm Kính Tổ thật sự tránh Tống Trạch rất xa. Cô Vương mất tích, Tống Trạch đạp xe đi hướng Tây, hắn liền đi hướng tác của Lâm Kính Tổ là ba ngày đổi một lần, đến ca ngày, buổi tối hắn sẽ đến nhà giáo sư Tống, dẫn cô Vương ra ngoài đi dạo, để hai ba con Tống gia nghỉ ngơ. Cô Vương khi thì tỉnh khi thì hồ đồ, lúc hồ đồ thì luôn kéo lấy Lâm Kính Tổ mà hô “Tống Trạch”, Lâm Kính Tổ cũng không phản bác, cười tít mắt đáp “dạ”.Cô Vương nói “Tống Trạch à, con xem bãi cỏ này, không lâu trước đây con còn đánh nhau với Lâm Kính Tổ ở đây!”Lâm Kính Tổ nói “Còn phải nói sao.”Cô Vương tiếp lời “Tống Trạch à, sao con lại không thương lượng với ba mẹ đã qua Mĩ rồi? Mẹ và ba rất lo lắng cho con.”Lâm Kính Tổ nói “Con xin lỗi.”Cô Vương nói “Ngày mai mẹ nấu món canh bắp con thích uống nhất được không?”Lâm Kính Tổ nói “Được.”Lúc trực ca đêm, ban ngày Lâm Kính Tổ qua nhà giáo sư Tống, nấu cơm canh. Trên mạng nói óc heo hầm thuốc có lợi đối với chứng sa sút trí tuệ của cô Vương, hắn liền cầm sách nấu ăn, mua nguyên liệu rồi theo đó mà làm. Nói đến nấu ăn, người biết nấu duy nhất của Tống gia là cô Vương đã bị như vậy, hai ba con suốt ngày ra ngoài có gì ăn đó cũng không phải biện pháp tốt. Tống Trạch đi làm về đến nhà, trong nồi có món canh bắp còn bốc khói nghi ngút, Lâm Kính Tổ đã sớm không thấy bóng dáng. Chỗ tọa đàm nào có liên quan đến chứng bệnh sa sút trí tuệ, Lâm Kính Tổ là người đầu tiên chạy tới nghe, nghe xong xin một chút tư liệu về đặt trong thư phòng Tống gia. Mỗi khi nghe được phương thuốc cổ truyền trị liệu gì đó từ hàng xóm, cũng cố gắng học thuộc rồi nói với giáo sư Tống. Tư liệu trong thư phòng đã chất thành một xấp thật dày, nhưng Tống Trạch lại chưa một lần đụng sư Tống cảm thán “Đứa nhỏ Kính Tổ này thật không đơn giản, hầu hạ mẹ con mà như đối với mẹ ruột mình. Tống Trạch à, các con rốt cuộc có mâu thuẫn gì lớn vậy, không thể hòa giải sao?”Tống Trạch cúi đầu nhìn chè ngân nhĩ hạt sen trong tay, cắn chặt môi. Gần đây công việc nghiên cứu có chút bận rộn, Tống Trạch tăng ca đến chín giờ tối mới về đến nhà, luôn luôn thấy có một bát chè ngân nhĩ hạt sen đặt trên bàn, cầm lên trong tay lạnh lẽo. Tống Trạch nhớ đến người làm bát chè hạt sen, mày rậm mắt to rất có tinh thần, dáng người cao cao tráng tráng, đeo tạp dề đứng trong phòng bếp quay đầu hỏi cậu“Gà xào hạt dẻ cậu muốn mặn một chút hay ngọt một chút?”Buổi tối của thật nhiều thật nhiều năm về trước, người kia ôm cậu vào lòng, vừa hoang mang rối loạn vừa lau nước mắt cho cậu nói“Tống Trạch, em đừng khóc.”Trên con đường trồng cây ngọc lan, người kia đạp xe thật nhanh, miệng rống ra tiếng hát kinh khủng, cậu ngồi ở yên sau, tâm trạng không hiểu sao cũng giống chiếc xe đạp mà bay bệnh viện tràn đầy hương vị của thuốc tẩy, đôi môi ấm áp của người kia bao trùm, trái tim cậu đập nhanh đến dường như ngừng ánh ban mai tươi sớm của Bắc Kinh, người kia quay đầu nhìn cậu, da thịt trần trụi màu đồng cổ khiến cậu đỏ Lâm Kính Tổ như thế. Lâm Kính Tổ nói“Tống Trạch, anh thích em, chưa từng thay đổi.”Lúc Tống Trạch ngẩng đầu thì ánh mắt trở nên kiên định, giọng nói vững vàng“Ba, xin lỗi. Con thành thật xin lỗi dì, mẹ và ba.”Có một số người, kiếp trước nhất định là oan gia. Mà oan gia, nghĩa là dây dưa với nhau cả khuya, có người nhấn chuông cửa Lâm gia. Lâm Kính Tổ vừa ngáp vừa mở cửa, nhưng cái miệng mở ra thì không thể khép lại được. Tống Trạch mặc áo sơ mi quần dài đứng trước cửa, vẻ mặt mệt mỏi“Tớ không mang chìa khóa, ba mẹ đều ngủ rồi. Cho mượn nơi này ngủ tạm một đêm.”Lâm Kính Tổ lập tức cho cậu tiến vào. Tống Trạch tắm rửa xong, mặc áo ngủ ngồi trên giường Lâm Kính Tổ, khắp người tỏa ra mùi hương thơm ngát sau khi tắm. Lâm Kính Tổ nhìn trộm da thịt trắng như tuyết lộ ra sau lớp áo ngủ, nhanh chóng xoay người, đi đến mở tủ lấy gối đầu và chăn. Đang chuẩn bị ra ngoài, thì đã bị gọi lại.“Đi đâu?”“Anh ngủ ở phòng khách.”“Không được đi.”Lâm Kính Tổ quay đầu, Tống Trạch hất cằm, đôi con ngươi đen bóng trừng hắn“Lâm Kính Tổ, anh đi ra khỏi căn phòng này thử xem?” Tay Tống Trạch nắm ga giường hơi run Kính Tổ xoay người nhìn cậu, hai người đối mặt ba giây. Bùm bùm, có cái gì đó nhảy lên trong mắt Lâm Kính đại tẩu đã ngủ. Cửa phòng Lâm Kính Tổ đóng chặt, truyền ra tiếng vang cót két nho nhỏ. Trong tiếng vang đó xen lẫn tiếng gọi khe khẽ, một tiếng lại một tiếng“Tống Trạch… Tống Trạch…”Tiếng động cót két qua thật lâu mới dừng lại. Trong một mảnh im lặng, có người thẹn quá thành giận nhỏ giọng mắng“Lâm Kính Tổ anh là đồ dã man. Anh dám tiến tới nữa em liền làm chỗ đó của anh… ưm a!”Lời còn chưa nói xong, giường đã bắt đầu cót két cót két kêu lên, tiếng rên như mèo kêu lại vang lên đứt quãng. Trong bóng đêm, có người cúi đầu cười đến đáng đánh“Tống Trạch… nếu em không thích, bây giờ anh lập tức… a… đi ra ngoài được không…”“Ưm… anh dám… a… nhẹ, nhẹ chút…”Lâm đại tẩu nghe thấy tiếng động cách vách, tắt đi ngọn đèn đặt trên đầu giường, cười lắc đầu“Hai, đôi tiểu oan gia này!”>>Hoàn<<

truyện tiểu oan gia